Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút.Đã bảo chả thích viết đâu.Xung quanh chỉ có đổ nát.Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.Hồn nhiên đến đáng thương.Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
