Tôi nghĩ không có người nào đáng thương bằng kẻ làm một nghề chỉ để kiếm tiền"."Chẳng hạn, tôi thường ăn trưa với một anh bạn ít khi tới đúng giờ.Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi".Lụt, nợ, tai nạn không thể làm tiêu tan tinh thần vui vẻ, chói lọi, quyết thắng của người.Nếu kể chuyện họ, có thể viết thành một cuốn sách được."Bệnh u uất tựa như một thoái oán hờn dai dẳng, chủ ý để được người xung quanh luôn luôn thương hại săn sóc tới mình.Rồi chẳng để ông viện cớ công việc bận bịu, tôi khyên ông chỉ việc nằm nghỉ trên ghế ngựa tại văn phòng trong những cuộc hội nghị hằng ngày với những nhà dàn cảnh.Và tôi biết rằng lúc nào tôi cũng có thể đạt được sự tự chủ ấy tới một mực tuyệt cao, bằng cách chế ngự những hành động của tôi để những hành động đó chế ngự lại những phản ứng của tôi.Tổng thống Theodore Roosevelt khi ngồi tại Bạch cung đã nói như vậy.Trong tập ấy tôi ghi hết những việc dại khờ mà tôi đã phạm.
