Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn.Tôi cất tờ giấy vào cặp.
