Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.Nàng nằm nhớ người yêu cũ.Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.