Còn sớ của Nghiêm Tung viết thì lời lẽ rất hợp lòng vua.loại người này do trong lòng tự ti, trống rỗng, bất lực cho nên họ làm ra vẻ hào hùng, dùng ngôn từ để lừa dối mình lừa dối người, thế thì làm sao có thể thật lòng quan tâm người khác được.Thế là ít lâu sau, Tôn Tần trốn ra khỏi Ngụy.Trong lời có lời, đả kích bên sườn là những trò chơi của người thông minh, người ngu không chơi được.Khi họ đang đánh nhau mà nhảy vào can ngăn thì khó lòng tránh khỏi bị đánh.Kẻ cắp thấy con chó chạy ngang bèn liên tục ném những mẩu bánh cho nó, con chó bảo kẻ cắp: “Thằng cha này, cút ngay! Hảo tâm của mày khiến ta sợ hãi”.Rồi ông vẫy mũ chào trở về trang trại quê hương.Đối xử với người khác cũng giống như đánh cờ.Làm như vậy không lợi cho quan hệ giao tế của anh, dễ làm cho người ta nghĩ anh là người điêu toa, phải xa lánh, trong giao tiếp xã hội phải dè chừng anh.Quan coi ngục hỏi là việc gì.
