Nhà văn ngồi lại một mình.Hiện sinh hết thì còn gì là người.Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.Bảo keo xịt tóc miễn phí.Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi.