Không bao giờ tôi quên được hôm tôi bắt đầu nhận việc.Tôi nói vậy vì tôi đã được kinh nghiệm.Đời sống chung của cặp vợ chồng sung sướng quá đến nỗi ông bà thường quỳ gối cầu trời cho được sống hoài cảnh thần tiên ấy.Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao.Họ là những người Anh đầu tiên tới Nam cực.Người này nhún vai đáp: "Khách hàng của tôi mua hạt dẻ chứ không mua bánh".Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa".Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.Đi một khúc đường ngắn với bà vợ càu nhàu, có thể mệt hơn là sánh vai đi 20 cây số với một giai nhân mà mình thương yêu.Không bao giờ tôi được dự những đám hội hè, vui vẻ trẻ trung.