Charles Darwin làm như vậy.Từ ngày ấy, mỗi lần gặp một vấn đề tôi lo lắng thì tôi lập tức áp dụng định thức của ông già H.Con hãy ngó đàn chim trên trời.Khi định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thì rán làm ly nước chanh mà uống.Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không.Chị kia lúng túng hổ thẹn, thì ông ta liền tiếp: "Có hại gì đâu? Răng vẩu nào phải là một tội? Đừng che nó! Cứ mở miệng ra khán giả sẽ thích, khi họ thấy cô không mắc cỡ nữa".Tôi đã thí nghiệm phương pháp ấy, thiệt hiệu nghiệm.Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó.Kinh nghiệm đó dạy tôi một bài học mà không bao giờ tôi quên.Khi mất ngủ bạn có lo không? Chắc có.
