Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
