Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ.
