Có lần tôi không chịu nhận một tình thế mà tôi không sao tránh được.ngày và đêm trên đầu y.Tôi bắt đầu hiểu rằng nhiều mục đích tôi theo đuổi từ trước chẳng bõ công chút nào hết".Họ cũng khuyên anh ta nên lập di chúc đi thì vừa.Chẳng hạn một ông bạn tôi trong thời kinh tế khủng hoảng bị phá sản; bị hãng hơi, định cắt hơi dùng trong nhà và bị ngân hàng dọa bán căn nhà mà ông đã cầm.Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể: Cả trong khi Lowel Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng.Ông già kia đỡ bà lên, an ủi: "Cháu sở dĩ thấy đau là vì cháu không biết dãn gần cốt cho nó nghỉ ngơi.Nghĩa là tôi dông đa!".Họ kiêu hảnh là "tu mi nam tử", họ có thể chiến đấu một mình được.Phải mở cuốn này ra, coi lại những đoạn bạn đã đánh dấu.