Đừng nghĩ rằng việc nêu ra một câu hỏi thông minh là đủ, còn phải lắng nghe câu trả lời của họ và sau đó biểu lộ thái độ lại ngay.Trái lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ.Tôi đã từng thấy điều này ở những người có nghề nghiệp rất khác biệt nhau.Tôi nghĩ cách hỏi này không có gì là sai cả.Chỉ cần nói là: Peter này, xin lỗi cậu nhé, chúng ta phải chuyển sang đề tài kế tiếp thôi vì thời gian sắp hết rồi.Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm 1992, tôi đã hỏi tổng thống Bush: Ông có ghét Bill Clinton không? Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này chẳng dính líu gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những câu tế nhị như vậy.Nếu không thích thì tốt nhất đừng đi.Chúng tôi muốn anh phải cho một đề tài nào đó.Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi.Một người hỏi George: Ông nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?.