Nhưng đó là chuyện lâu rồi.Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.Hót nhiều cũng không hay lắm.Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng.Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm.Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
