Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được.Cho nên hết thảy, giàu, nghèo, ăn trộm, ăn xin.Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B.Và trong khi bay lên lầu thứ 18, tôi cảm thấy rằng chiều hôm đó tôi đã làm tăng được đôi chút cái tổng lượng hạnh phúc của nhân loại.Thôi, việc đã vậy rồi, nói cũng vô ích.Ông Eastman: Ông làm tôi nhớ lại một điều mà tôi cơ hồ quên mất.Chúng tôi biết rằng ông bận nhiều việc lắm; xin ông đừng mất công trả lời thư này.Nhưng con cáo già đó cũng đã lầm lỡ; đáng lẽ là phải bắt đầu tự cáo những khuyết điểm của mình và ca tụng Guillaume II đã, thì ông đã lỡ tỏ trước rằng ông chê vua vụng dại không biết giữ gìn lời nói.Rồi ông vừa nhủ: "Tôi yêu khán giả của tôi.Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng xóm của ta lầm thì ta hãy nhớ tới lão sư Socrate và khiêm tốn tìm một câu vấn - một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có".