Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Và thích được dẫn đi hơn.Và thế là đời sống lãng phí.Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
