Vào thập niên 1950, chúng ta phải biết một ít về cái gọi là Chiến tranh lạnh.Tôi nghĩ việc này không khó, cái khó là sau đó bạn duy trì cuộc nói chuyện đó ra sao kìa.NHỮNG KHÁCH MỜI THÚ VỊ NHẤT VÀ CHÁN NHẤT CỦA TÔI, VÀ LÝ DO VÌ SAOTôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay.Nào là xem sách tham khảo về lĩnh vực này, hay xem các cuộc đối thoại trên băng hình… Ngoài ra còn nhiều cách thú vị khác nữa.Thường thì ở những buổi tiệc lớn nhỏ, chúng ta sẽ gặp chí ít một hoặc vài người quen biết trước, như anh hàng xóm, cô đồng nghiệp… Điều này sẽ giúp bạn dễ dàng khơi mào một câu chuyện.Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có.Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi.Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối.