Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu.Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.Tôi kém nhất khoản này.Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.Hoặc… Nói chung vậy thôi.Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.