Kế đó ông ta chỉ cho Vicki Baum và những trẻ khác cách té ra sao, cách nhảy ra sao, vừa luôn miệng dặn: "Nhớ luôn luôn tưởng tượng mình như một sợi bún.Những lúc ấy chỉ có cách cầu nguyện.Và tôi bận quá, không có thì giờ để thấy mình cô độc, để ưu phiền nữa.Từ hồi đó tôi chưa hề đau thêm một ngày nào nữa".loài rùa thì có tới 190!Tôi biết thế nào cũng được việc và quả nhiên người ta nhận liền.Đúng như Charles Kettering đã nói: "Khéo đặt vấn đề là đã giải quyết được một nửa".Lập ngân sách thiệt đúng với nhu cầu của ta, như quần áo khít với thân thể ta vậy.Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai.Sau bữa cơm tối, tôi đóng cửa ngồi một mình, mở cuốn sổ rồi nhớ lại hết những cuội hội đàm bàn cãi và hộp họp từ sáng thứ hai.
