Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù.Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn.Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn.Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.