Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi.Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).