Tôi rất buồn cười về cách suy nghĩ khá đơn giản của chàng thanh niên nọ.Mathon chỉ vào một chiếc nhẫn bằng xương bò được chạm khắc rất đẹp và nói tiếp:Bởi vì, anh ta không chịu cho biết tên của mình.Nói xong, ông Algamish cầm lấy những tấm thẻ đất sét và ra về.- Anh có một mong ước rất tốt đẹp khiến tôi rất thán phục.Tôi thiết nghĩ, bây giờ chúng ta đã tìm ra phương thức đó và thông qua nó chúng ta biết một sự thật về sự may mắn.Ông biết anh ta từ hồi còn ở Harroun.Vì thế, cháu đã đủ khả năng để nhận một trách nhiệm nào đó.Một là biết nắm bắt, quyết tâm thực hiện để đạt thành công và sở hữu được cái tài sản có giá trị; hai là bỏ qua cơ hội hoặc không có ý chí thực hiện, để rồi suốt đời sống trong sự nghèo khó và hối tiếc.- Nếu cháu giàu có như ông, cháu sẽ sống theo cách của một ông hoàng.
