Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu.Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.Còn lại, nó mới là hư vô.Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).Ông bảo: Em nói tiếp đi.Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
