Cho nên bạn mới nói “Nhìn kìa, Tôi đó” (41).Bạn chính là khả năng nhận biết đó được che giấu dưới hình dáng của một con người.Khi nhận thức được điều này, bạn sẽ phát sinh lòng tha thứ, cảm thương và tìm lại được sự an ổn trong tâm hồn mình.Khi làm một nạn nhân như thế, chúng ta sẽ không phai chịu trách nhiệm phần của mình trong biến cố và do đó đánh mất cơ hội để hiểu mình hơn, đánh mất cơ hội nhìn ra và chữa lành những khiếm khuyết cũng như những vết thương lòng được bộc lộ ra trong biến cố đó.Đối với tự ngã, cái Tôi là tích cực hay tiêu cực là chuyện không thành vấn đề.Mỗi bất hạnh cũng “cần” có một quá khứ và tương lai.Nhận thức này sẽ giúp cho bạn thôi đồng hoá mình một cách vô thức với những suy nghĩ đó.Phút giây Hiện Tại thường bị che mờ bởi quá khứ và tương lai.Bạn chính là Tâm (40) qua đó mọi vật được nhận ra.Khi bạn đang khổ, hoặc đang cảm thấy bất hạnh, hãy thực tập có mặt với những gì đang xảy ra trong Phút Giây Hiện Tại.
