Không biết bác có nhớ chuyện này không.Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng.Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.Để râu toàn bọn chả ra gì.Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.