ý kiến của tôi không còn vững vàng như hồi trước nữa.chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc.Tôi đã khuyên cả ngàn thương gia như vầy: "Các ông luôn trong một tuần lễ, lúc nào cũng mỉm cười, gặp ai cũng mỉm cười.Sau này, tôi áp dụng một cách lịch sự hơn, đối đãi với họ có lễ độ hơn.Người đó rõ ràng thiếu của xí nghiệp Detmer mười lăm mỹ kim, viết thư đòi nhiều lần mà không chịu trả, hôm đó đi xe lửa từ nhà lại hãng, nói không những không trả tiền mà từ rày không thèm mua hàng ở hãng nữa.Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi.Trước hết ta phải đặc biệt chăm chú nghe họ.Mà bị đuổi lại càng không thú chút nào hết.Vài cô mụ đó bị bắt, nhưng nhờ vận động với vài nhà chính trị, họ chỉ bị phạt một số tiền nhỏ thôi.Chê một đứa nhỏ, một đức lang quân hay một người làm công rằng họ đần độn, không có một chút tài năng gì, rằng họ "đầy bị thịt", "đoảng vị", chẳng được việc gì, không hiểu chút chi hết, tức là diệt hết ý muốn tự cải của họ đi.
