Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.Rao giảng cũng là chơi.Còn quá nhiều điều để viết.Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
