Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết.Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề.Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.Và thích được dẫn đi hơn.Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.Còn phải dậy đi học sớm.Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn.
