Phải chăng đó là cách mà ta thực hiện để sống hết cuộc đời mình? Có lẽ ta nên xem lại những gì Helen Keller đã phát biểu: “Cuộc sống vừa là một cuộc mạo hiểm táo bạo, vừa chẳng là gì cả”.Ngày 28-4-1963,trong một cuộc thi đấu mở rộng ở Valnut ,Mĩ ,C.Qủa thật, nhiều người có cái nhìn lệch lạc.“Khi bạn ngã xuống và đứng dậy, bạn cũng được một cái gì đó.Bạn có thể chọn cách còn lại là lo lắng về việc đó suốt cả tuần lễ cho đến khi bạn có thể đón được chuyến bay trở về.Thoạt đầu, chỉ là một đốm rất nhỏ, sau đó nó bắt đầu lan rộng và rồi hết năm này đến năm khác, tôi chứng kiến anh đi bệnh viện mỗi lần và mỗi lần như thế lại cắt bớt đi một tý.Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần để leo lên đỉnh núi cao nhất ,thám hiểm đại dương sâu thẳm nhất và xông vào những nơi hoàn toàn xa lạ với chúng ta .Nhưng trước sự ngạc nhiên của anh, sự việc lại không diễn ra như vậy.Ta có thể sử dụng cách tự kỉ ám thị để thay đỏi cách cư sử của mình, dùng các ngôn ngữ tác động đến thần kinh ( Neuro linguistic program) viết tắt là NLP, phương pháp CRAFT ( cancel- hủy bỏ, replace- thay thế, Affim- xác nhận, Focus- tập trung, Train- rèn luyện) của tiến sĩ Maxwwell Matz nghe các cuốn băng có nội dung tích cực và điều quan trọng hơn là tập thói quen ngủ đúng giờ.Khi được hỏi tại sao luôn dè dặt, ông đã trả lời :”Ta luôn dè dặt vì ta có cái để mà dè dặt.
