Sau vào phòng riêng của bác sĩ; trông nét mặt ông mà chúng tôi kinh hoàng.Y như lời ông Andé Maurois đã nói: "Cái gì hợp với sở thích của ta thì ta cho là đúng.Cầu Trời cho có nhiều khách ăn như ông".Tuy vậy, người vẫn rạc đi.Nhưng bấy nhiêu chưa đủ, vì những công việc làm đó gần như máy chạy không phải suy nghĩ, cho nên tôi vẫn lo buồn.Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mễ Tây Cơ và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh.Hứa hẹn suống có tốn gì đâu?Song thiệt ra khách khứa nào có ai để ý tới khăn ăn ấy đâu!".Vậy thì phải làm sao? Phải tập phân tích theo ba giai đoạn căn bản sau đây:Vậy chúng ta muốn ngủ, phải bắt đầu cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã.