Miệng họ mặc kín mít áo quần.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.Và chấp nhận đời không phải trò chơi.Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.Chả là hôm qua có chuyện.Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.