Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.Là người thì nên thế.
