Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn.