Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.Để tí nữa em bảo cháu vào.Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.(Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).Bác vòng sang phía trái tôi.Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình.Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
