Sự hoài cổ còn gửi một thông điệp tới những người quanh ta, những người không chia xẻ quãng đời thần tiên đó, rằng thế giới họ sống xấu hơn và tồi tệ hơn.Số người mà chúng ta sẽ xem xét việc hy sinh bản thân mình để cứu thật ra rất hạn chế: con chúng ta, chắc rồi, chồng hoặc vợ của chúng ta, hay một người được chúng ta yêu, có thể.Trong số các hình thức của sự can đảm, khả năng hài hước là khả năng cơ bản nhất.Tự nhiên là điều này sẽ dẫn tới sự rối loạn trong suy nghĩ của chúng ta về việc cái gì có giá trị hay có thể bền lâu.Trong cuộc sống cá nhân, việc theo đuổi một loạt mục tiêu đã được lên danh sách.Tất nhiên là chúng ta làm điều này qua những ví dụ mà chúng ta nói với chúng.Socrates đã ngầm ám chỉ điều này khi ông nói: «Cuộc sống mà không có sự tự kiểm soát là không đáng sống».Bằng cách này, chúng ta vẫn còn sự trung thành với ký ức về họ.Thờ ơ với sự tồn tại của những khuynh hướng mang tính vô thức của mình sẽ có kết quả là những rắc rối.Đôi khi nó lên đến cực điểm là họ phải rời khỏi ngành y và đôi khi ra toà.