Hơn một lần Jobs đã trả lời: “Tôi đồng ý với anh.Họ hoàn toàn không thể làm được điều đó.” Thật vậy, Sony cung cấp một ví dụ đối nghịch hoàn hảo với Apple.Jobs chậm rãi gật đầu mỉm cười, sau đó nhìn xuống và cảm thấy như nghẹt thở.“Cửa hàng sẽ trở thành mặt thể hiện giá trị vật chất của một thương hiệu,” ông dự đoán, ông nói rằng khi còn trẻ, ông đã bước chân vào những cửa hàng đồ sộ như lâu đài, được ốp gỗ và tràn ngập không khí nghệ thuật mà Ralph Lauren đã sáng tạo nên trên phố 72 và Đại lộ Madison ở Manhattan.Cô đến buổi nói chuyện đó chỉ vì bạn của cô muốn thế, thậm chí cô còn không chắc lắm về người sẽ diễn thuyết hôm đó.Sau buổi chiều ngày hôm đó, trợ lý của Sculley, Nanette Buckhout, đã gọi Jobs để xem ông thế nào.Cuối cùng, trong đoạn kết của bài diễn văn, ông tiếp tục dùng từ “chúng tôi” khi nói về tương lai của Apple.“Thật không may là một khi tôi đã kể với anh chuyện đó thì anh sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ hình ảnh ấy khỏi tâm trí mình,” ông nói.Khi họ rời đi, Ive nhìn vào nhóm của mình đầy kinh ngạc.
