Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài.Và chấp nhận đời không phải trò chơi.Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào.Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
