Cậu em thế là tạm biệt rồi.Điều đó làm tôi phần nào yên tâm.Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
