Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.