Một hôm người chủ tiệm tạp hóa kia lại mách tôi rằng đứa con trai bảy tuổi của tôi ăn cắp hai cây viết chì.Ông biểu tôi: "Hễ không nói dối, không ăn cắp và bảo gì làm nấy thì ở mãi được".Ông nói: "Một phần ba con bệnh của tôi đau không phải vì bệnh, mà vì đời sống của họ vô nghĩa và trống rỗng.Thỉnh thoảng ngó tới nó.Con hơn loài chim nhiều phải không?.Tội lỗi của con sẽ được tha thứ.Sách bán vẫn không được thật chạy.Cho nên tôi không dám trốn.Từ trước tới nay ta vẫn ao ước đi du lịch thế giới trước khi chết.Nghe lời tôi khen, người ấy nhớ lại vẻ đẹp của con vật".