Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.Dòng họ nhà mình phải rạng danh…Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước.Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
