Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài.Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).Cũng có thể họ không tìm thấy.Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.