Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta).Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.Kiên tâm thì không khi nào thất bại.Mỗi tuần học ba buổi tối rồi thỉnh thoảng đi nghe nhạc thì trong một năm, bạn sẽ biết ít nhiều về âm nhạc.Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.Nỗi nguy cuối cùng và lớn nhất là nỗi nguy tôi đã chỉ ở một chương trên: bị thất bại từ lúc đầu.Trong cái xứ sở của thời-gian, giàu nghèo cũng như nhau, khôn dại cũng như nhau.
