Bà cố tưởng tượng những thống khổ trong đời tư của những người đó.Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh.Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên hoặc bất bình vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng ấy".Bắt đầu làm rất nhỏ, từ trong bếp núc, không ai đỡ đầu, quảng cáo cái gì hết.Chúng ta sẽ không làm khác họ được.Kết quả, mỗi nhân viên phải ôm từng chồng báo cáo về nhà để nghiên cứu.Bài diễn văn của Lowell Thomas để giảng hai khúc phim đó, đầu đề là: "Theo gót Allenby ở Palestine và Lawrence ở Ả Rập", được hoan hô ở Luân Đôn và khắp thế giới.Cần một cây viết chì hoặc viết mực trong tay và khi gặp một lời khuyên mà bạn có thể thực hành được thì gạch một đường ở ngoài lề để đánh dấu.Đời tôi bây giờ đầy đủ hơn lúc nào hết".Thôi thế là hết làm việc, phải bở sở.
