Gốc rễ của những kinh nghiệm này chính là những thói quan trong cách bạn phản ứng và cư xử rất thông thường của bản ngã ở trong bạn: Đó chính là nhu yếu giành phần đúng (57) trong chuyện tranh cãi và dĩ nhiên cho ngưòi kia là sai; đó là thái độ đồng hoá mình với những quan điểm, những vị thế trong cách suy nghĩ của mình.Đó chính là Sự Sống Duy Nhất vô hình tướng.Vì điều này làm cho bản ngã của bạn được thoả mãn khi bạn dán nhãn hiệu cho người khác, gán cho họ một tấm căn cước của khái niệm, để bạn có thể hiển nhiên phán xét về người đó.Trong những truyền thống tâm linh cổ điêể, cái đó được gọi là Bản chất Thượng Đế (11) hay Phật Tánh (12) ở trong mỗi người.Đó là một trạng thái ý thức tỉnh táo, hoàn toàn sáng tỏ.Chúng ta còn đồng hoá mình với những khổ đau mà chúng ta đã cưu mang.Nếu bạn có một quá khứ giống như người bạn của mình, một mối khổ đau như thế, một tâm thức như thế, bạn sẽ suy nghĩ và hành xử giống hệt như người ấy.Những ý nghĩ của bạn không còn thu hút hết tất cả sự chú tâm của bạn nữa.Đó chỉ là một mớ của những suy tư ở trong bạn.Đó là điều kiện chung của thứ tâm thức của con người đang bị trí năng điều khiển.