Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.Cảm giác như không thể lành lại được.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.Ba năm… Ba năm thì không tính được.Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
