Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.Trước đây, bạn từng rất khỏe.Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Thoát khỏi trước khi họ chết.Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
