Từ đó tôi luôn cân nhắc khi đặt câu hỏi, không phải lúc nào cũng nói theo thói quen được.Làm sao hết run đây? Cách hay nhất là bạn cứ nghĩ rằng cái người đối diện ấy, họ cũng… run như mình thôi.Tôi đọc rất nhiều các bài diễn văn.Một trong những người bạn của tôi ở thủ đô Washington bao giờ cũng mở đầu câu nói bằng Bạn biết không….Đôi lúc bạn cũng có thể pha vào một chút khôi hài để làm vơi bớt không khí ảm đạm.Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình.Bạn biết không, tôi như một đứa trẻ lang thang không một xu dính túi, và cứ sáng sớm lại tha thẩn đến cổng đài phát thanh.Đó là một cơ hội của bạn đấy!Perrot phủ nhận việc ông ta quan tâm đến kỳ tranh cử tổng thống.Nói quá nhiều (overtalk) chẳng tạo nên một thiện cảm nào nơi người nghe cả.
