Tôi cặm cụi vào những việc nào choán hết tâm trí tôi, đến nỗi tôi không còn thời giờ lo buồn nữa.Làm sao phân tích và giải quyết những vấn đề rắc rốiNhận một cái nút khác và đóng kín cửa sắt của tương lai lại, cái tương lai nó chưa sinh.Nỗi lo đó thành hiện thực ngay.Vậy bạn thử đoán có bao nhiêu kẻ thoát chết ấy đã cảm ơn ông ta hoặc chịu khó gởi cho ông ta một bức thiệp chúc năm mới? Bao nhiêu? bạn đoán đi.Hạng thô lỗ không có đức ấy".Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần.Và đuổi người người đànbà không nhà ấy ra cửa.Bà Elizabeth Connley đã khổ sở mới tìm được chân lý ấy.