Dù mẹ không bay, không bay đâu.Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đườngCái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.Và như thế, em hiện hữu.Thất vọng, tụt giá rồi.Giữa quãng ấy, nó còn vận động.Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.Mọi thứ vẫn như thế.Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.
