Tôi còn nhớ như in, đó là lớp 1A.Tự nhiên thấy buồn thế không biết!.Bạn vớt lên và nhận ra, thời gian thì ko có sóng.Cô mong rằng các con sẽ ngoan và học tốt môn học đầy thú vị này.đạp chạy vòng vòng ăn cắp xoài ổi nhà hàng xóm của thằng bạn.Quên sao được hình ảnh những đứa học trò tinh nghịch giành nhau xách cặp dùm tôi, những lời động viên tuy ngốc xít nhưng chứa đầy tình cảm trong những ngày đầu đi dạy đầy bở ngỡ của tôi hay những cú điện thoại nặc danh tràn ngập tiếng khúc khích.- Con có thấy mưa và nắng đó.Chẳng muốn nói gì nhưng luôn mong chờ sự thấu hiểu và cũng dễ dàng thấu hiểu người khác mà chẳng đợi phải nói nhiều.Nhưng dần dần rồi thời gian và cái nét thanh bình ở CamBridge cũng làm cô ngui ngoai phần nào.- Khi học xong và đi làm bạn đặt mục tiêu 10 năm nữa phải có xe hơi để được gọi hai tiếng THÀNH ĐẠT.